Cái mới và thái độ của chúng ta | Bạn đọc

image

Người viết bài này không đủ trình độ để bảo vệ cho giáo sư Bùi Hiền (vì ông ta là giáo sư, nguyên phó hiệu trưởng một đại học lớn và cũng không có ý định làm điều đó…) không có chuyên môn về ngôn ngữ nên tuyệt nhiên cũng không có chữ nào bàn về học thuật. Tất cả chỉ là cố gắng điều hòa bớt sự xúc phạm, dè bĩu ở góc độ phương pháp.

Cũng chẳng có câu thần chú để khắc xuất khắc nhập như ông Bụt. Việc bày tỏ ý kiến là quyền cá nhân nhưng để xúc phạm văng tục dưới công sức người khác là không nên.

Chúng ta phê phán không thương tiếc nhưng có bao giờ tự hỏi lại mình có làm được một tí chút gì cho ngôn ngữ hay không? Ai dám chắc chữ quốc ngữ hiện nay đã hoàn toàn trong sáng, hoàn hảo đến mức không cần một công trình nào nữa để đối chiếu, so sánh.

Nếu cải cách của giáo sư Hiền không thể dùng để nói và viết thì vẫn có ý nghĩa so sánh với ngôn ngữ hiện tại để thấy rằng tiếng Việt đã dở hay chổ nào. Có cái dở mới biết cái hay, có cái hay để biết sẽ còn có cái hay hơn. Đó là các bậc thang kích thích người ta tìm kiếm, khám phá.

Chúng ta hoàn toàn “ném đá dấu tay”, dùng bàn phím để buông thả hết tham sân si vốn có. Nếu ai đó nói tiếng Việt hiện nay đã hoàn hảo thì cũng nên xem lại.

Theo một nghiên cứu của Học viện Du lịch thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tiếng Việt là một trong 10 ngôn ngữ khó học nhất thế giới, xếp sau tiếng Trung Quốc với Ả rập.

Tại sao khó học? Vì không thống nhất về âm điệu và nội dung, sự rối rắm trong ngữ pháp, rất phổ biến từ cùng âm khác nghĩa. Đó là những vấn đề về ngữ âm, ngữ pháp và ngữ nghĩa.

Chính người Việt cũng nhận thấy “phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam”…nói vậy để thấy rằng cần nhiều hơn những công trình nghiên cứu để làm đơn giản hóa tiếng Việt.

Xa hơn là văn hóa ứng xử với cái mới, hễ thấy cái mới là đổ xô vào chê bai rồi “ném đá” cho đến chết thì đó là bước thụt lùi của văn hóa ứng xử. Tại sao người ta kêu gọi dạy và học theo lối mới, có phản biện mà thực chất là biết cãi lại thầy cô, rồi thì giải phóng tư duy kích thích sáng tạo càng nhiều càng tốt!?

Người ta hô hào trên mạng xã hội để đồng lòng dè bĩu cái lạ lẫm và coi đó là hành động bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt, tránh cho văn hóa một bước lùi nhưng không ít người đang dùng tiếng Việt một cách thiếu văn hóa, nhân danh văn hóa để thực hiện cái phi văn hóa.

Còn nhớ câu chuyện chiếc điện thoại Bphone của Bkav, người ta đua nhau vùi dập khiến anh Bphone không thể ngóc đầu lên được. Chỉ một câu PR cho sản phẩm của mình mà anh Quảng đã trở thành trào lưu chế diễu trên mạng xã hội, nhưng mặc nhiên hàng ngày người ta lại chấp nhận vô số những slogan quảng cáo nổ banh trời trên tivi mà không mảy may để ý!

Chẳng ai chịu hiểu ở Việt Nam không có ai ngoài anh Quảng dám cầm trên tay chiếc điện thoại thông minh và nói đây là sản phẩm của mình, chỉ thế thôi cũng đủ đặt nền móng cho một ngành công nghiệp điện tử ra đời. Nhưng người ta ngăn cản Bkav có cơ hội làm điều đó một cách thuận lợi!

Chúng ta không có một gam độ lượng nào cho những ý tưởng mới, chúng ta tỏ ra mình quá thông thái đến mức không muốn (không thể) chấp nhận thêm một thứ gì vượt ra ngoài tầm hiểu biết. Văn hóa ứng xử với cái mới đang có vấn đề, mạng xã hội mang lại cho chúng ta điều đó.

Chúng ta có thừa sự nhiệt tình để bàn tán phán xét cái không quen nhưng lười sáng tạo. Chúng ta ưa những con đường thênh thang hơn những lối mòn đường tắt. Dĩ nhiên sự tồn tại của một ý tưởng mới không phụ thuộc vào điều chúng ta muốn hay không. Vì cái mới thuộc về khách quan.


http://giaoducthoidai.vn/goc-nhin/cai-moi-va-thai-do-cua-chung-ta-3908426-c.html

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *